Điều Nghịch Lý Dễ Thương
Không có gì hạnh
phúc
Bằng ngày anh bị
thương
Bởi nó đã đo lường
Được tình yêu em
gởi
Nhưng tình yêu lại
đầy
Vết thương cứ mỗi
ngày
Lành theo bàn tay
nhỏ
Bàn tay của em đó
Ôi, bàn tay dịu
dàng !
Không một chút thở
than
Chăm chồng hơn
chăm trẻ
Ngày tay anh vừa
gãy
Cũng là ngày tâm
hoa
Trong tim em như
là…
Đóa vô thường vừa
nở
Nụ cười em hé mở
Ôi, nụ cười an
nhiên !
Xóa hết những ưu
phiền
Mà anh đang gánh
chịu
Giờ thì anh mới
hiểu
Thế nào là trăm
năm
Điều nghịch lý dễ
thương
Phước nhà anh có
được
Tuyền Linh
02.7.2013

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét