Cô vợ nhà quê
Tôi cưới cô vợ
nhà quê
Rặt mùi rơm rạ,
vụng về phấn son
Đi đứng quệ cục
quê hòn
Chỉ thương cái
nết luôn luôn ở nhà
Không học cái
thói lân la
Nơi đâu cũng “
tám “ chuyện ta chuyện người
Hết chuyện khóc,
lại chuyện cười
Làm quà thiên hạ
khắp nơi khắp làng
Từ ngày cô đã
sang ngang
Ra đường chỉ
biết thẳng đàng mà đi
Đã qua cái tuổi
xuân thì
Nên việc ăn nói
ít khi vấp lời
Chợ phiên cho
đến chợ đời
Chợ nào cũng
được người người ngợi khen
Rằng là phụ nữ
nhà quê
Mà sao cái nết
chẳng chê chỗ nào !
Tạ ơn đất thấp
trời cao
Đã cho tôi gặp
một cô vợ hiền
Cũng là cái phận
cái duyên
Biết đâu mà chọn
người hiền thế gian ?
Tuyền Linh
12.2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét