Rước Bóng Hoàng Hôn
Em 50 tuổi, mộng vẫn còn
Rước chi một bóng hoàng hôn vào
mình
Dường như trong mỗi trái tim
Không ai lý giải con tim rạch
ròi ?
*****
Ta đà rợp bóng hoàng hôn
Làm sao đần đỡ cho tròn phận
nhau
Làm sao xóa được niềm đau
Làm sao qua trọn nhịp cầu chênh
vênh
Thương em liễu yếu tơ mềm
Tấm thân bèo giạt thác ghềnh
sóng chao
Em nằm lạc lối chiêm bao ?
Làm sao có một đời sau để về
Hỡi em, em tỉnh hay mê !
Bước chi vào chốn tứ bề hoàng
hôn ?
Con đường mộng ước trăm năm
Thu vàng trải lụa, trăng rằm
thảnh thơi
Tháng năm vui với cuộc đời
Thì em giữ được nụ cười hồn
nhiên
Yêu ta chỉ lụy chỉ phiền
Bóng chiều dần tắt bên miền tịch
dương
Rồi ra trăm nhớ ngàn thương
Làm sao em sống trên dương thế
nầy ?
Tuyền Linh
2012
Người trong
cuộc mượn ý của nhà Tâm lý học Steve Jobs để trả lời:
Thời gian của các bạn có hạn, vì
vậy đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của ai khác,
Đừng để những ồn ào từ ý kiến
của những người khác dìm mất tiếng nói trong chính
Bạn. Và điều quan trọng nhất,
hãy can đảm đi theo trái tim và trực giác của bạn..
Chúng biết rõ bạn thực sự muốn
trở thành như thế nào. Mọi thứ khác đều là thứ yếu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét