Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Hạt giống tâm hồn


hạt giống tâm hồn

em là người đàn bà can đảm nhất
dám yêu tôi hơn cả những người đã yêu tôi
nếu được phép chấm điểm phân ngôi
em là người về nhất

chẳng cần tìm hiểu gì nữa hết
bởi quyết định của em
đã nói lên tính cách của em rồi
tình yêu - em không cần suy diễn xa xôi
không nhất thiết phải : 2 cộng 2 là 4
em bỏ sau lưng những bài toán nhân, chia, trừ, cộng
để đến với tôi bằng hạt muối cắn đôi

nhìn cảnh “ rớt mồng tơi “ của tôi
em vẫn cười
nụ cười an nhiên tự tại
em không là con chuồn chuồn buồn bay vui đậu
hay cánh thiên di dời đổi bởi sinh tồn
em đạp lên tất cả những gai chông
đi bằng trực giác
em không cần cảnh đời xúc tác
mà nghe theo lời chỉ bảo con tim mình
em chính là một búp hoa sen
vươn lên từ bùn đen sình đất
trái tim em rất thật
thật đến không ngờ
em không là người của thơ
nhưng tình em đầy chất thơ và nhạc
em xuất thân từ gia đình toán học
tình lại biến thiên không theo trục độ định hình
tôi quý em vì những sắc thái lung linh
trong hạt giống tâm hồn nảy mầm kỳ diệu

có em
tôi không còn thiếu
khoảng trời xanh và tiếng chim hót sân vườn
đáy mắt không còn những sợi mây vương
những chiều lạc hồn trầm mặc
có em
vòm trời xuống thấp
chỉ một vói tay cũng đã sờ được nắng vàng
gió tâm hồn thôi hết đi hoang
chiếu chăn không còn lạnh dài năm tháng

cám ơn em
xin cám ơn trời đất
đã cho tôi một bến đỗ yên bình
đẹp thay những sắc thái lung linh
trong hạt giống tâm hồn đang nẫy mầm hạnh phúc

tuyền linh
2012

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Khoảng trống


Khoảng Trống

Em vừa vù xe ra cổng
Anh liền cảm giác nhớ em
Hình như một ngày xa cách
Với anh, như thể trốn tìm

Phòng mình trở nên trống vắng
Cái bàn, cái tủ, cái giường
Nghe chừng cùng chung tâm sự
Ngẩn ngơ thấy nhớ mùi hương

Trước sân con Ni ngoe ngoảy
Con Nết ra cổng ngóng tìm
Cuối đông bấc về lất phất
Làm thêm rét mướt con tim

Em về Sài Thành phố hội
Rộn ràng xe cộ ngược xuôi
Em đi đường dài thăm thẳm
Lòng anh chẳng chút nào nguôi

Biết em đi làm nghĩa vụ
Nhưng sao vẫn cứ thấy buồn
Mới hay trái tim không tuổi
Tình nào xa cách mà vui !

Tuyền Linh
  29.12.2012

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

Mộng về


Mộng về

Cám ơn Trời Phật cho con
Tấm thân đơn độc vẫn còn ngày vui
Cám ơn Anh, Chị, Em ơi !
Mở lòng hỷ xả cho tôi vui cùng

Đất trời thì rất mênh mông
Mối duyên kỳ ngộ ngát lòng thơ say
Người về nhặt cánh vàng bay
Tôi đi hái trái mộng ngày thanh xuân

Góp vui Thu cũng theo cùng
Vàng bay trải lụa, nắng ngừng trên vai
Cỏ non mơn trớn gót hài
Chim reo bướm lượn hát bài tình ca

Gió ve vuốt áo lụa là
Cúc mùa nở rộ vàng pha áo người
Bên hoa, một nét môi cười
Bên tôi, một dáng rạng ngời Lưu nương

Qua rồi chìm nổi vấn vương
Oán tình (*) Lý Bạch cũng dường trôi đi
Chừ đây còn lại những gì ?
Câu thơ tiễn biệt buồn đi…mộng về…

Tuyền Linh

(*) Bài thơ “ Oán Tình “ của Lý Bạch

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

Khâu vá đời nhau


Khâu Vá Đời Nhau

Biết dùng ngôn từ nào
Nói lên điều kỳ diệu
Giữa vợ chồng vá víu
Như tôi và em đây ?

Suốt mấy chục năm nay
Tôi vẫn hoài tìm kiếm
Trong cô đơn khôn xiết
Nay tôi gặp được em

Tôi đã khóc sinh ly
Tôi từng ngùi tử biệt
Nên tôi luôn tha thiết
Chút tình nghĩa vợ chồng

May, trời chẳng phụ lòng
Tôi gặp em đúng lúc
Khi hồn tôi xơ xác
Khi thân tôi rã rời…

Đã mấy chục năm rồi
Tôi buồn đau chịu đựng
Một thân cò lận đận
Ráng lặn lội nuôi con

Nay con đã vuông tròn
Cuối cùng tôi mới biết
Không tình nào tha thiết
Bằng tình nghĩa vợ chồng

Những việc “ chẳng đặng đừng “
Thì con không giúp được
Những khó khăn khó vượt
Em vẫn cố xở xoay

Ngày tôi bị gãy tay
Em một mình lo liệu
Ôi, tình yêu vá víu
Mà huyền diệu làm sao !

Chẳng có một phút nào
Em lơ là bổn phận
Đêm nhức đau trở giấc
Em có mặt kịp thời

Nhìn vẻ mặt bùi ngùi
Tôi biết em đang khóc
Em yêu tôi, tôi biết
Bằng nghĩa nặng tình sâu

Những vết thương tôi đau
Làm tim em buốt nhức ?
Nhìn thấy em khổ cực
Tôi càng yêu em hơn

Còn tình nào keo sơn
Bằng tình ta em nhỉ !
Thôi, em đừng suy nghĩ
Mọi chuyện rồi cũng qua

Ngày mai ắt sẽ là
Ngày vui trong hạnh phúc…

Tuyền Linh
     2013


Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Cô Vợ Nhà Quê


 Cô vợ nhà quê

Tôi cưới cô vợ nhà quê
Rặt mùi rơm rạ, vụng về phấn son
Đi đứng quệ cục quê hòn
Chỉ thương cái nết luôn luôn ở nhà
Không học cái thói lân la
Nơi đâu cũng “ tám “ chuyện ta chuyện người
Hết chuyện khóc, lại chuyện cười
Làm quà thiên hạ khắp nơi khắp làng
Từ ngày cô đã sang ngang
Ra đường chỉ biết thẳng đàng mà đi
Đã qua cái tuổi xuân thì
Nên việc ăn nói ít khi vấp lời
Chợ phiên cho đến chợ đời
Chợ nào cũng được người người ngợi khen
Rằng là phụ nữ nhà quê
Mà sao cái nết chẳng chê chỗ nào !

Tạ ơn đất thấp trời cao
Đã cho tôi gặp một cô vợ hiền
Cũng là cái phận cái duyên
Biết đâu mà chọn người hiền thế gian ?

Tuyền Linh
   12.2012

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Rước bóng hoàng hôn


Rước Bóng Hoàng Hôn


Em 50 tuổi, mộng vẫn còn
Rước chi một bóng hoàng hôn vào mình
Dường như trong mỗi trái tim
Không ai lý giải con tim rạch ròi ?

                   *****

Ta đà rợp bóng hoàng hôn
Làm sao đần đỡ cho tròn phận nhau
Làm sao xóa được niềm đau
Làm sao qua trọn nhịp cầu chênh vênh
Thương em liễu yếu tơ mềm
Tấm thân bèo giạt thác ghềnh sóng chao
Em nằm lạc lối chiêm bao ?
Làm sao có một đời sau để về
Hỡi em, em tỉnh hay mê !
Bước chi vào chốn tứ bề hoàng hôn ?

Con đường mộng ước trăm năm
Thu vàng trải lụa, trăng rằm thảnh thơi
Tháng năm vui với cuộc đời
Thì em giữ được nụ cười hồn nhiên

Yêu ta chỉ lụy chỉ phiền
Bóng chiều dần tắt bên miền tịch dương
Rồi ra trăm nhớ ngàn thương
Làm sao em sống trên dương thế nầy ?

Tuyền Linh
     2012
                      
Người trong cuộc mượn ý của nhà Tâm lý học Steve Jobs để trả lời:

Thời gian của các bạn có hạn, vì vậy đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của ai khác,
Đừng để những ồn ào từ ý kiến của những người khác dìm mất tiếng nói trong chính
Bạn. Và điều quan trọng nhất, hãy can đảm đi theo trái tim và trực giác của bạn..
Chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành như thế nào. Mọi thứ khác đều là thứ yếu.


Bước đời Nguyễn Văn Thơ




Bước đời Nguyễn Văn Thơ


Viết về Nguyễn Văn Thơ không khó, mà cũng chẳng dễ. Không khó vì cuộc sống của anh rất đơn giản, tâm tình của anh đã bộc lộ lên các bài thơ bài nhạc và những tranh vẽ hết rồi. Cái khó ở đây là, người ta thường ba chìm bảy nổi chín lênh đênh, nhưng anh thì ba chìm bảy nổi mà mười lênh đênh lận. Thậm chí bây giờ đã cuối đời, anh vẫn còn lênh đênh…rõ khổ !
Tôi đang nói về một người có 3 cái tên trong 3 lãnh vực nghệ thuật: Nguyễn Thi ( hội họa ), Tuyền Linh ( thơ, văn ), Nguyễn Văn Thơ ( âm nhạc ). Ba cái tên tuy khác nhau nhưng cùng chung một trái tim gõ nhịp: trái tim Nguyễn Văn Thơ. Anh được sinh ra tại Xã Điện Ngọc, Huyện Điện Bàn, Tỉnh Quảng Nam. Anh là con trai út và duy nhất trong gia đình có 9 người con. Lúc 5 tuổi, anh được gia đình đưa ra định cư hẳn tại Thành Phố Đà Nẵng. Anh là cựu học sinh Trường Tiểu học Hòa Vang Đà Nẵng và Trường Phổ Thông Trung Học Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Tính anh trầm lặng, ít nói, sống gần như khép kín. Tuy nhiên, qua thơ ca, anh bộc lộ tâm tình một cách rất mãnh liệt, rất rõ nét cuộc sống thường nhật. Anh bước vào đường tình ái hơi chậm so với các bạn đồng trang lứa. Mối tình đầu đời của anh chớm nở vào năm anh 18 tuổi – một mối tình vụng dại đơn phương, nhiều trở trăn thầm lặng…Xin mời nghe vài dòng tâm sự của anh:

Áo Tím

Về: Trân Châu

Aó tím em mang tự thuở nào ?
Kinh kỳ ngập nắng rộn xôn xao
Aó em lã lướt trong gió thoảng
Hứng lại giùm ta chút máu trào

Ta đến nơi đây nén dặm đường
Mập mờ áo tím lướt trong sương
Mắt em xanh quá là xanh quá !
Ta biết rồi ta sẽ đoạn trường

Dáng liễu đong đưa tắm ánh hồng
Mây buông lỏa xõa cợt thu phong
Trân Châu chừng tưởng là sương nhạt
Em nỡ không mang chiếc áo hồng !

Lê gót tìm hoa thỏa ước mong
Những tưởng em mang chiếc áo hồng
Ngờ đâu em đắp lên màu tím
Tím cả lòng ta mấy độ trông

Mây xám chiều nay đổ xuống rồi
Rớm sầu nguyệt lệ ánh sao rơi
Đường về lối nhỏ hoa tim tím
Cánh bướm bay qua tủi phận đời

Tuyền Linh

Đà Nẵng 1960

*********************




Ký ức dịu êm

Trời ơi, có một trái tim
Làm sao chứa hết nỗi niềm ngập dâng !
Ngồi đây nhớ biển nhớ sông
Nhớ mây, nhớ núi, nhớ đồng, nhớ quê
Nhớ con đường nhỏ đi về
Guốc ai gõ nhịp gọi hè xốn xang

Sân trường nắng lửa chiều loang
Chia tay bịn rịn dưới hàng phượng me
Hoa đỏ thắm, ve gọi hè
Níu cành phượng vĩ mà nghe nặng tình
Viết gì lưu bút ngày xanh
Làm sao nói hết lòng mình với ai !
Biết còn gặp lại ngày mai
Sang Thu biết có chia hai ngã tình
Cái tên khắc ở mặt bàn
Bỗng nghe hun hút, ôi làn phù vân !
Ngập ngừng nỗi nhớ không tên
Áo ai trắng cả mơ đêm hạ nồng

Tựu trường áo lụa sang sông
Bóng người biền biệt…ngùi trông ngậm ngùi…

Tuyền Linh
1964

********************



Quê Tôi, và…Tôi

Tôi dân mũi tẹt da vàng
Chỗ nào nắng gió là làng quệ tôi
Đất cày sỏi đá tím môi
Quanh năm bão lụt nổi trôi phận người
Cố nín khóc, ráng gượng cười
Cho câu thơ được thảnh thơi vui đùa
Dù ngày hai buổi sớm trưa
Chén cơm bát cháo mãi chua chát tình
Nhạc, thơ là vị cứu tinh
Giúp quên thế sự nhục, vinh cuộc đời
Quê tôi mãi tận mù khơi
Ngũ Hành Sơn đứng giữa trời trơ gan
Nhìn xa là phố Hội An
Nhìn gần xanh thẳm sông Hàn mộng mơ
Ai quên được tiếng ầu ơ
Lời ru của Mẹ ngày thơ ấu nào ?
Ca dao xứ Quảng vút cao
Quê hương tôi đó, ngấm vào thịt da
Bên tê là núi Sơn Trà
Ôm eo bãi biển Tiên Sa rất tình
Bên ni Trường Phan Châu Trinh
Nơi tôi nhỏ giọt lệ tình đầu tiên
Cái thời trai mới lớn lên
Yêu thầm nhớ trộm một em để thờ
Yêu đắm đuối…yêu vật vờ…
Mà đâu dám ngỏ một lời cho cam
Ngày đêm bóp trái tim non
Nhặt cành hoa phượng mà lòng xót xa
Ngày qua…rồi lại tháng qua…
Chung trường chung lối vẫn xa nghìn trùng
Đời người được mấy mùa xuân
Đời tôi dám được một lần hé môi
Vẫn là một trái tim côi
Cõng câu thơ tới giữa giờ ra chơi
Cõng đi cõng lại bồi hồi
Ngập ngừng cửa lớp để rồi lại đi
Câu thơ đã nói những gì
Mà sao tôi ngại mỗi khi gặp nàng
Chỉ là nét chữ ngoằn ngòeo
Tỏ tình vụng dại lớn theo tháng ngày
Tình tôi thoắt vơi  thoắt đầy
Mỗi lần hè đến chia tay về nhà
Biết còn được mấy mùa hoa
Khắc tên lên gốc phượng già nằm mơ
Tôi về cất giữ câu thơ
Đợi mùa thu tới chực chờ lại đưa

Tựu trường áo lụa thu xưa ?
Ngậm ngùi nhặt cánh hoa phai phượng hồng

Tuyền Linh

***********************




Gĩa Biệt Dấu Yêu

Xin giã biệt những ngày xưa tháng cũ
Những dại khờ nuôi dưỡng giấc mơ hoa
Những bạn bè suốt năm tháng bên ta
Những Trường, Lớp, Thầy Cô đầy yêu kính

Xin giã biệt những vụng về câm nín
Tình đơn phương thầm lặng tóc đuôi gà
Những con đường tan học chim hót ca
Những tiếng guốc rộn ràng nghe thao thức

Xin giã biệt bước chân ai đi trước
Ai theo sau đếm từng nhịp tim mình
Muốn nói nhiều, nhưng mãi cứ lặng im
Nghe khắc khoải những nỗi niềm xa vắng

Xin giã biệt mảnh sân trường loang nắng
Giờ ra chơi dáo dác mắt kiếm tìm
Hồn dật dờ thấp thỏm cánh thư yêu
Muốn trao gởi, sợ bạn cười lại giấu

Xin giã biệt tấm bảng đen yêu dấu
Đã bao năm cõng lời giảng Cô, Thầy
Những mặt bàn ghi khắc lời gió mây
Đang thao thức những ngày hè trống vắng

Xin giã biệt những Thiên Thần áo trắng
Túm me chua, gói muối ớt hộc bàn
Chuyền tay nhau lén lút sợ thầy la
Miệng hít hà che mồm nghe thầy giảng

Xin giã biệt sáng mùa thu ảm đạm
Buổi tựu trường thiếu vắng bóng em yêu
Tình đơn phương nên cảm xúc thật nhiều
Ai biết được thời gian không phai nhạt

Xin giã biệt những dấu yêu trong sáng
Những hành trang quý báu bước vào đời
Ta ra đi lòng muốn nói vạn lời
Trái tim nhỏ mà khoảng trời quá lớn

Ta trang trọng xếp vào ngăn ký ức
Rõ từng trang theo thứ tự tuổi trời
Và lần tìm từng cảm xúc đầy vơi
Theo năm tháng trên bước đời chìm nổi

Tuyền Linh
1964

********************



Ký ức dấu yêu

Yêu biết mấy những đường xưa phố cũ
Chiều tan trường bướm lượn áo trắng bay
Hồn thơ anh ở trọ suốt bao ngày
Em đâu biết, vẫn vô tư mười sáu

Anh mười tám ươm tình thơ rất sớm
Tay vụng về nguệch ngoặc nét mực run
Trí thẩn thờ cắn bút nghĩ mông lung
Những con chữ chứa tình anh trăm nỗi

Mùa phượng đến nghe thời gian đi vội
Cánh thư tình ấp ủ chẳng dám trao
Nghe ngoài kia ve réo gọi lao xao
Lòng lửa đốt, biết em còn trong lớp ?

Qua cửa kính thấy bạn em từng tốp
Nhởn nhơ đùa, tay dung dẻ ra về
Lòng nhủ lòng…thôi, để đợi mai kia
Mà vẫn thấy hồn mình sao hoang vắng

Con chim sẻ chuyền cành me bay thẳng
Anh mơ màng lo sợ thời gian đi
Có bao giờ mùa phượng vỹ chia ly
Và em hút theo heo may thu tím ?

Bao nỗi nhớ trong mùa hè câm nín
Dồn về tim nghe rưng rức sách đèn
Từng đêm dài thao thức đợi mùa lên
Trang lưu bút dưới ngọn đèn ũ rũ

Con thạch sùng chắt hoài cũng chưa đủ
Nói lên điều lo lắng ở trong lòng
Đầu thu này biết còn gặp hay không ?
Bao ảo mộng lại cứ về gõ cửa

Mùa tựu trường đã không còn em nữa
Cánh thư xưa vàng võ đến tội tình
Con ve già buồn bã cũng lặng thinh
Hoa phượng muộn rơi từng cơn lã chã

Nghe hơi thở của thời gian rất khẽ
Rơi trầm buồn vào vực tối tâm hồn
Sao vẫn còn tiếng cười nói véo von
Của em đó, những ngày xưa tháng cũ ?

Thôi anh hiểu, tại hồn anh trú ngụ
Mắt môi em ngây ngất đến dại khờ
Tình đầu nào mà chẳng phải ngẩn ngơ
Thời gian có bao giờ phai phôi được

Lúc nào đó, em tìm về ký ức
Và tiếc thương thời áo trắng học trò
Khi xe đời chở quá nặng âu lo
Em có nhớ một người cho…không nhận ?

Tuyền Linh

************************





tiếng xưa

tôi về lật bóng hoàng hôn
tìm em như thể tìm hồn tuổi hoa
qua sông nhớ tiếng gọi đò
mấy mươi năm vẫn cứ vờ vật đau

tôi về tìm lại Trân Châu
bới trong tiềm thức tình đầu đời trôi
Cổ Viện Chàm(*) đã ngã màu
về đâu em hỡi bể dâu đổi đời !

tôi về ôm lấy khoảng trời
hỏi mây hỏi gió, nhắn lời cố nhân
gốc già phượng vĩ trên sân
vẫn còn nhỏ giọt lệ thầm đơn phương

tôi về đứng giữa sân trường
nghe con ve nhỏ thân thương gọi hè
níu thời gian để lắng nghe
guốc ai gõ nhịp mà se sắt lòng

tôi về cõng phận long đong
hóa thân cỏ dại nằm hong sân trường
im nghe từng bước yêu thương
tiếng thời gian gọi nghe chừng xa xăm

tôi về tìm cuộc trăm năm
cây đa bến cũ khuất tầm nhân gian
câu thơ chừ đã lỡ làng
nghe trong tiền kiếp võ vàng tiếng xưa

tuyền linh


(*) Viện lưu trữ tượng cổ Chiêm Thành Đà Nẵng.

****************************




Vàng son ký ức

Ơi Đà Nẵng, những ngày xưa tháng cũ
Ta về đây tìm lại sắc hương mùa
Những hạ buồn, những nhung nhớ chiều thu
Những vụng dại của một thời cắp sách

Ôi nhớ quá ! ta nhớ từng ngõ ngách
Từng con đường, từng góc phố yêu thương
Nhớ buổi trưa oi bức trống tan trường
Nhớ chiều tím âm thầm theo gót ngọc

Nhớ con đường trở mình nghe đau nhức
Nhớ tiếng khua đôi guốc mộc hững hờ
Bao nỗi niềm chỉ biết gởi vào thơ
Đường chung bước mà lòng sao xa vắng

Trưng Nữ Vương, con đường tình im ắng
Ghi dấu bao hoài cảm thuở sách đèn
Những sớm mai hớn hở đợi tình lên
Những chiều sẫm âm thầm nghe rưng rức

Ơi Đà Nẵng, ta về đây đánh thức
Kỷ niệm buồn nhuộm tím tuổi hoa niên
Những nỗi niềm dù không thể đặt tên
Nhưng in đậm trong hồn ta suốt kiếp

Sân trường cũ đang nằm im thiêm thiếp
Mùa hạ về vẫn đây đó tiếng ve
Réo gọi nhau trong kẽ lá trưa hè
Thoảng đâu đó mảnh hồn xưa trở giấc

Ta đứng giữa sân trường loang bóng nắng
Nghe thời gian luồn chảy trong tim mình
Thấy nẻo đời ẩn hiện những bước đi
Sao thương quá một thời ta đuổi bóng

Em về đâu, hỡi Thiên Thần áo trắng
Mà dư hương còn phảng phất quanh trường
Gốc phượng già rêu phủ thấy mà thương
Hoa phượng nở vẫn còn nguyên sắc nhớ

Con tim nhỏ mà nỗi niềm quá lớn
Gởi về đâu trong muôn vạn ngã đời
Lời tình buồn qua sương khói tơ trời
Em nhận được xin dành làm kỷ niệm

Những dại khờ, những vụng về câm nín
Thuở sách đèn còn in dấu thời gian
Hôm nay đây về đứng giữa sân trường
Nghe mạch máu xốn xang trong hồi ức

Phan Châu Trinh, mái trường xưa chuẩn mực
Chứng cho con lời tâm nguyện chân tình
Rằng cuộc đời dù có phải điêu linh
Thời đuổi bóng vẫn vàng son ký ức

Tuyền Linh
2012

****************************





đầu đời

về: Trân Châu

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
ngày tôi mới lớn
ngày tôi luôn chạy trốn
bản năng mình trong bức rức gái trai
tôi tập đếm 1, 2
khi con tim mình rung đập
nhưng không bao giờ tôi đếm được
bởi con tim luôn loạn nhịp…liên hồi…

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
ngày mới bước chân vào Trường Trung Học
Phan Châu Trinh là nơi tôi ẩn giấu
chút rung càm đầu đời vụng dại đơn phương
guốc mộc khua rộn rã khắp sân trường
tôi lén lút giấu tia nhìn đắm mộng
trạng thái tâm hồn bấy giờ là cơn sóng
cứ nhấp nhô cuốn hút đến lạ đời

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
tặng tuổi hoa niên thuở sách đèn hoa bướm
tặng những ước mơ chẳng bao giờ hiện thực
tặng những mùa hè và chùm phượng vỹ rưng rưng
tặng em cả tuổi xuân
tặng ánh mắt ấp e trước nụ hồng lộc biếc
tặng những rụt rè…ngại ngùng…câm nín
tặng buổi tan trường lẻo đẻo giấu niềm riêng

hình như…
chẳng bao giờ tôi dám nói yêu em
sợ cỏ dại hai bên đường nghe được
sợ sỏi đá dưới chân cất lời giễu cợt
sợ lũ chim trên cành ríu rít trêu lêu
tôi sợ nhất nói tiếng yêu
tôi cũng thích nhất với tiếng yêu
sự mâu thuẫn là cái dằm cắm sâu vào hồn mộng
em làm sao biết được vết thương tôi sâu hay cạn
chính tôi cũng không biết được, huống là…
thời gian… việc gì rồi cũng phôi pha ?
nhưng cái dằm làm sao rút ra được
nó giản đơn chỉ là vết xước
nhưng đã ký sinh vào da thịt của tôi rồi
và đồng hành cùng tiềm thức, ôi thôi…!
tôi vừa sợ vừa vui khi chúng cùng thức giấc

đấy, em thấy không, người tôi luôn mâu thuẫn
như thuở học trò gặp em vẫn tỉnh bơ
làm bộ không yêu, nhưng yêu đến dại khờ
chút tự ái đã khiến tương lai tôi gãy đổ
bởi thất tình nên học hành dang dở
không thành công, mà chẳng biết có thành nhân ?
nửa dại, nửa khôn, nửa điếc, nửa câm
mặc con tạo xoay vần buồn vui thế sự

hình như…
tôi nhớ cố hương hay nhớ em ?
chẳng biết !
nhưng có một điều chắc chắn
là rất nhớ Cổ Viện Chàm (*)
nhớ làng Nại Hiên một thuở đã cưu mang
cả tôi và em, cái thời cởi truồng tắm mưa bắt dế
nhớ chợ Vông Đồng chờ mẹ về vòi bánh
nhớ bến sông Hàn những đêm sáng trăng treo
nhớ quá con đường hoài niệm Trưng Nữ Vương
đã ghi dấu bao nỗi niềm hoài cảm

tôi sẽ về thăm làng thăm xóm
thăm trường xưa bạn cũ thuở sách đèn
và…dĩ nhiên tôi phải thăm em
như thăm cố hương sau nhiều năm lưu lạc

hình như…
tôi đang khóc ?
nước mắt bây giờ hay nước mắt ngày xưa
đã tích lũy bao năm trong câm nín dư thừa
bất chợt tuôn ra từ suối nguồn huyền thoại
xin đốt chút trầm hương để khép lời vụng dại
của ngày xưa và của cả bây giờ
mãi mãi là em…mãi mãi là thơ…
cảm xúc đầu đời chẳng bao giờ phai được

tuyền linh
5.2012


(*) viện lưu trữ tượng cổ Chiêm Thành tại Đà Nẵng,
nằm trong địa phận làng Nại Hiên, nơi cư ngụ của người đẹp Trân Châu

*******************************


Thời mới lớn của Nguyễn Văn Thơ chỉ có một mối tình đơn phương duy nhất chớm nở tại Trường Phổ Thông Trung Học Phan Châu Trinh Đà Nẵng, nơi để lại cho anh biết bao hoài niệm. Năm 1961, anh giã biệt mái trường dấu yêu với bao nỗi cô đơn thầm kín khó phai. Đến năm 1964, anh lập gia đình với chị Tạ Thị Minh Phương. Cuộc sống gia đình không kéo dài được bao lâu thì vợ anh đã ra đi về cõi vĩnh hằng trong một cuộc chạy di tản tại Đà Nẵng năm 1975. Xin nghiêng mình chia sẻ những xót xa của anh:


Tình Gần

Từ độ Âm, Dương cách biệt
Ta về thắp nến trong tim
Tiên Sa (*) sóng gào biển khóc
Làm sao vơi được nỗi niềm !

Cứ ngỡ trời chia đôi ngã
Tơ chùng phím lạc cung ngân
Thân em trở về cát bụi
Mà sao vẫn thấy thật gần

Dưới đó mấy mùa mưa nắng
Trên nầy gió thổi quanh ta
Có phải hồn em theo gió ?
Mà nghe phảng phất hương hoa

Ta muốn ôm chầm lấy gió
Sợ làm tan vỡ đường hoa
Em ơi, biết chăng ngày đó
Chừ đây lệ vẫn chan hòa…

Những tưởng một lần tử biệt
Trăm năm tình sẽ phôi pha
Mười sáu (**) trời tròn bóng nguyệt
Hồn em trong xác thân ta

Nhớ em, ta tìm bóng nguyệt
Nhớ ta, em lướt hương hoa ?
Âm, Dương đâu còn cách biệt
Tình gần, ai bảo tình xa ?

Tuyền Linh
1976

(*) Bãi biển Tiên Sa Đà Nẵng, nơi xảy ra biến cố 1975
(**) Ngày 16 tháng 2 năm Ât Mão(1975) là ngày hiền thê
chết giữa biển Tiên Sa Đà Nẵng.

****************************





Xuân về, bão nổi

Nén nhang cho hiền thê…

Ô hay, trời đã sang mùa
Mà nghe bão rớt đâu ngoài mái hiên
Chập chờn nửa tỉnh…nửa điên…
Rượu thơ đầy túi, ướt mềm châu sa

Trăm năm hạnh phúc đâu nào ?
Đông, Xuân, Thu, Hạ mình soi bóng mình
Xác xơ cây đã nặng cành
Chim non chiêm chiếp trên nhành khẳng khiu

Nhìn chim ta những ngậm ngùi
Cõi Âm Ty ấy bây chừ ra sao ?
Hồn thiêng em có vút cao
Về nghe con trẻ reo chào mừng Xuân

Cho em thanh thản cõi phần
Thì ta cũng sẽ yên lòng phận ta
Trăm năm hạnh phúc đâu nào ?
Nhớ nhau tìm ánh trăng rằm mà mơ

Trong ta còn chút hương thừa
Xếp tàng y lại cũng vừa nhớ thương
Ô hay, trời đã vào Xuân
Sao nghe bão rớt triền miên nẻo trần

Tuyền Linh
1976



Cảm tác Quỳnh đêm

Nén nhang cho hiền thê

Lời Bướm

Lối xưa còn đậm dấu hài
Hương xưa còn quyện…mãi hoài cô đơn…
Chập chờn én liệng vờn Xuân
Riêng ta cảm thấy nỗi buồn vắng xa
Cũng mang kiếp bướm đời hoa
Trời xanh chẳng để cho ta gặp mình
Xuân về hoa bướm trao tình
Tìm đâu cho thấy bóng Quỳnh, Quỳnh ơi !
Buồn thay vật đổi sao dời
Tủi thân phận bướm, ngậm ngùi hồn hoa

Lời Quỳnh

Trót sinh nhằm kiếp hoa đêm
Cảm thương chàng với mối tình thủy chung
Cho dù năm tháng còn Xuân
Âm, Dương cách trở dễ chừng gặp nhau !
Đã nằm trong cuộc bể dâu
Chàng non thiếp biển biết đâu mà tìm
Thôi thì duyên nợ ba sinh
Lòng chàng dạ thiếp xin dành kiếp sau !

Và…Ta

Và ta nghe Bướm nhìn Quỳnh
Ngổn ngang trăm nỗi chạnh mình ngổn ngang
Nửa vầng trăng sáng- đeo tang
Nửa vầng trăng lặn- theo Nàng quy tiên
Mỗi bên là mỗi ưu phiền
Mỗi người mang nỗi niềm riêng đợi chờ
Nhớ Nàng, bầu rượu túi thơ
Ngắm hoa vịnh cảnh hững hờ gối chăn
Chừ đây bên đóa Quỳnh đêm
Ta nghe hương thoảng bay lên…có Nàng !

Tuyền Linh


*********************



Mật Nguyệt

Nén nhang cho hiền thê…

Chia tay em t cõi Âm Ty y
Ta v
trên Dương Thế tắm trăng sao
Chung quanh ta loang t
ng vũng máu đào
Túi th
ơ nh ta hng hoài không hết
C
ầu Ô Thước bc đôi đường Nht Nguyt
V
n chưa nư ni nh xéo trong ta
V
n c vò nát sch m tâm can
Ta ch
i vi níu trăng sao cu cu

Em còn đó hay là em đã khu
ất
Sao ta nghe l
i gió hú đầu khe
H
n em còn lng vng thác ghềnh kia?
Ch
ta vi, hi em đừng đi vi!

Em có nghe l
i ta t đồng vng
T
t lm dần theo tiếng lá lao xao?
Đêm ng
t ngư hồn phách vút lên cao
Ngu
n sinh khí mong manh hơn tơ la
Thôi em h
i, ngàn năm ta vẫn đợi !
Phút giây n
y, ngun hnh phúc đời ta
M
ấy chục năm ri mà c ng hôm qua
H
ơi m y...mùi hương...và si tóc...
Ôi ngây ng
t! Phương ơi! ôi ngây ngất !
Xin gió mây ng
ng li đ ta yêu
Van trăng sao quy
n cht tn cung Hng
Và...im l
ng nghe tng hơi th vộị...
T
con tim...làn da...và bung phi...
Đêm Tân hôn huy
ền diu ca Ngưu Lang
Ch
p cánh cùng bay mãi tn chn Thiên Đàng
R
i quyn xung đáy sâu vùng Địa ngc
Có đôi ta, đâu ch
ng là hnh phúc
Có đôi ta, đâu cũng ch
n Thiên Đường
Đ
ịa ngục nào chng có thú yêu đương
Thiên Đ
ường nào chng vương nim kh ly?
Ch
hai ta yêu nhau là bt dit
Trăng v
n sao và gió gin đùa mây
Th
ơ ta đây, em hãy ung cho say
Ta no c
ng mùi xiêm y ngào ngt...
Nh
ng than th di kh t thu trước
Ch
là thơ, là nhc hát ru em
Gi
t l su thành nm ngc kim cương
K
ết vương min cho em thêm ngi sáng

Em có th
ấy hn ta run bn bt ?
Tòa Thiên nhiên úp m
...túi thơ say...
H
n ta đang bay bng chín tng mây
Huy
ền diu quá, một kỳ quan chói li !
Gío ve vãn s
i tơ vàng óng mượt
Trăng thèm thu
ng núp k lá dòm nghe
Có ti
ếng gì v vn ta pha lê?
! lũ qu reo cười mng hoa chúc

Em th
y không,c Thiên Đường và Địa Ngục
T
u v đây chia s thú yêu đương
Khúc Nghê Th
ường còn vọng mãi trong sương
Đ
ừng đi vi, xin em đừng đi vi!!!

Tuyền Linh
Giấc mơ rạng sáng 16.08.08



***************************


Tâm sự với hiền thê

Giỗ em cũng đã gần kề
Lu bu cuộc sống, biết về được không
Chẳng vì nặng nợ áo cơm
Nhưng nhiều thứ khác còn hơn thế kìa !

Nhân tình thế thái khác xưa
Nắng mưa, mưa nắng chẳng vừa lòng ai
Nên chi cái đúng lại sai
Cái không lại có, cái vừa lại dư

Từ ngày em về bên kia
Bố con đùm túm xa lìa quê hương
Tha phương cầu thực dặm trường
Củ khoai củ sắn sống nương qua ngày

Các con khôn lớn - mừng thay !
Nhân, nghĩa, lễ, trí… đủ đầy lập thân
Đời người chỉ có trăm năm
Vợ chồng ta được mấy lần sống chung ?

Chiến tranh khiến vợ xa chồng
Khiến con xa mẹ để lòng đớn đau
Rủi nằm trong cuộc bể dâu
Âm Dương cách trở nát nhàu tâm can

Ngày qua là nỗi đoạn tràng
Một thân gà trống dẫn đàn con thơ
Giáng Châu chỉ mới lên hai
Suốt ngày nhớ mẹ khóc hoài đó em

Nợ trần em cũng đã yên
Chỉ còn anh lại với nhiều âu lo
Ngày đêm trăm mối tơ vò
Chơ vơ thuyền nhỏ, bến bờ về đâu ?

Biển đời chẳng biết nông sâu
Bước thêm bước nữa là liều đó thôi
Tuổi chiều thường lắm cơ cầu
Trở trời trái gió biết đâu cậy nhờ

Thôi thì khổ cực số trời
Mong em thấu hiểu, anh vơi nỗi niềm
Hàng cây rất muốn đứng im
Gió lay động mãi nên tình lao đao

Chừ đây em ở phương nao
Xin cho anh biết đường nào trăm năm ?
Để khi anh có yên nằm
Tim em nối lại đoạn trần dở dang

Tuyền Linh
2.2014

**********************



Phải nói rằng Nguyễn Văn Thơ là một mẫu đàn ông lý tưởng đối với phái nữ. Anh đẹp trai,hát hay, đàn giỏi, thơ văn lại lưu loát. Âý thế mà trên bước đường tình ái, anh gặp rất nhiều chông gai trắc trở. Sau khi vợ mất năm 1975, qua năm 1976, cha con anh đùm túm về sinh sống tại Đơn Dương Đà Lạt Lâm Đồng. Đến năm 1978, anh bước thêm bước nữa. Cuộc tình thứ hai này kéo dài được 26 năm, cuối cùng cũng mang đến cho anh nhiều nỗi khổ tâm khôn xiết khi tuổi đã về chiều. Và anh ngậm ngùi ra đi, quyết định chia tay mối tình thứ hai năm 2004. Qua năm 2005, anh lại lang thang trên bước đường đi đãi cát tìm vàng, mong tìm được một bến đỗ êm ấm bình an.



Nói chuyện với người tình Không Chân Dung

Hỡi Người !
Lâu lắm rồi ! vâng, đã lâu lắm rồi tôi chưa nói được với ai điều tôi muốn nói tận đáy lòng mình. Thời gian im lặng ấy là những tháng ngày tôi ngồi nghiệm trải lại sự đời, ngồi nghỉ chân trên đường đi "đãi cát tìm vàng" đó Người !
Như Người cũng biết đấy, chẳng ai chọn sẵn được chỗ cho mình sinh ra, và cũng không ai có thể sắp xếp số phận theo ý mình được. Bởi thế, sự đời cứ nói mãi mà chẳng hết - chẳng chịu hết. Mà hết làm sao được khi mỗi chúng ta, hay nói đúng hơn phần lớn con người trên thế gian nầy có thấy được "mình" và thấy được "người" đâu; mấy khi nhìn "người" mà đau lòng "mình"? Vì lẽ ấy, sự đời cứ mãi là sự đời...mãi nổi trôi...mãi trăn trở...khôn nguôi.
Người ơi ! tôi đi vào cái " thế giới kết bạn bốn phương" nầy do một bốc đồng, hay nói đúng hơn bởi một sự hụt hẫng cao độ, mọi chuyện cứ nghĩ đơn giản nhưng thực tế lại chẳng đơn giản tí nào.
Tôi như một người mù, lần tìm hướng đi "đãi cát tìm vàng" , hành trang mang theo là một nỗi đau bất tận , càng đi hành trang càng nặng thêm lên , không cách chi rủ bỏ bớt được. Cứ càng đi càng thấy rõ cốt lõi của cuộc đời, và không hiểu vô tình hay cố ý, cuộc đời đã biến tôi thành một món hàng được bày bán ở "chợ đời”, rồi kẻ đến lựa chọn, người đi chê bai, bởi tôi không phải là món đồ cổ quý hiếm mà người đời cần tìm. Tôi bị người ta lật qua, lật lại, nâng lên, thả xuống không biết bao nhiêu lần trong sự lựa chọn khắc khe đến ghê sợ !
Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn đang nằm lăn lóc trên tập giấy được trải ra ở "chợ đời" thật xô bồ và nhiều màu sắc , những màu sắc dịu mát đầy xảo thuật...(?)
Tôi - tuy là kẻ bạc phước, chuyện lứa đôi đã mang tàn tích đầy người, nhưng dẫu sao, từ vạch xuất phát tôi vẫn là người chủ động, nay lại trở thành kẻ bị động. Và...cứ đu đưa mãi trong vòng tròn đời sống "Kết bạn bốn phương" như đang chơi trò rủi may trong sòng bạc. Mà được rủi may thì cũng đã quý , tệ hơn thế, lại bị chao đảo trong sự gian lận, bởi sòng bạc nào mà không có sự gian lận ?
  Mãi đền hôm nay tôi mới thấy được mình - một anh chàng ngây ngô, khờ khạo cứ nhìn "lòng mình" mà đi tìm kiếm "lòng người",tìm đâu cho ra ? Nhiều lúc tôi thèm được như Tù Hải, muốn chôn chân chết đứng giữa trời mà cũng chẳng được. Dẫu sao, Từ Hải vẫn còn diễm phúc có được tấm chân tình từ Thúy Kiều, còn tôi, suốt cả đời vẫn gập ghềnh nổi trôi theo số phận hẩm hiu, bạc phước đến thế là cùng !
Người ơi ! giá như những cơn dông bão trước đây đã từng vùi dập cuộc đời tôi, làm đông cứng lại những tế bào vốn hằng nuôi sống trái tim tôi , để chẳng bao giờ tôi còn biết yêu, biết nhớ, biết cô đơn khi trời đêm trở gió, thì hay biết mấy, yên phận cho tôi biết mấy ! Ác thay, thời gian vẫn cứ trôi... máu vẫn chảy...trái tim vẫn cứ gõ nhịp...và tôi lại cảm thấy hụt hẫng, thiếu vắng một thứ gì đó trong tâm hồn mình.

Hơn lúc nào hết, tôi đang khát khao một bàn tay để nắm - một cánh tay để vịn - một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu - một tấm lòng rộng rãi sớt chia. Cuộc đời "mộng" cứ dẫn tôi đi và cuộc đời "thực" lại kéo tôi về, cứ thế giằng co nhau mãi nên đời tôi buồn như sợi tóc. Vâng, buồn như sợi tóc, nó cứ mãi dài ra theo năm tháng, có muốn cắt bỏ đi cũng chẳng được, bởi nó đã trở thành một phần máu thịt của tôi rồi. Thời gian thì cứ vô tình trôi đi mang theo biết bao ước mộng không thành, còn lại đây chỉ là một nỗi khát khao bình dị vẫn đang cháy bỏng trong lòng, và có lẽ sẽ theo tôi về một kiếp khác. Từng người tình chợt đến rồi chợt đi - lúc gần - lúc xa - lúc ẩn - lúc hiện - có đó - mất đó - tựa như những vì sao băng trong bầu trời đêm u tịch, để lại đằng sau những bụi lửa làm rát bỏng cả đời tôi. Chẳng có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, mỗi nỗi đau đều mang một dáng vóc khác nhau; nhưng tất cả đã un đúc thành một nỗi đau bất tận...Mọi thứ cần có thì lụi tàn dần, chỉ có nỗi đau là chất ngất...
Tôi giờ đây trở về, đang ngơ ngác ở cuối đường với đôi bàn tay trắng, chẳng còn gì ngoài cái xác thân rã rượi, ê chề... Còn chăng chỉ là những bài văn đang viết dang dở chưa có đoạn kết - những tranh vẽ chưa tìm ra sắc màu để trám kín lỗ hổng cuộc đời - những dòng nhạc chưa đủ thanh âm để viết thành giai kết trọn. Mọi thứ đều dang dở...dở dang...
Đường đời có trăm vạn nẻo, nơi đâu cũng thấy chim, hoa, lá cỏ thánh thót ngọt ngào. Ấy thế mà một ước mơ nhỏ nhoi, bình dị cũng chẳng tìm đâu ra được : một hạt gạo cắn đôi - một chiếc thuyền nan đỗ bến - một bếp lửa khói chiều ấm áp liếp tre thưa. Cái "cõi tan hoang" đời tôi vẫn còn là cái "cõi tan hoang" với ngổn ngang trăm nghìn mảnh vỡ. Bốn bề thì vẫn nghe xôn xao nắng gọi hoa chào, nhưng tận sâu đáy lòng người vẫn bất động, bất can. Chẳng bao giờ có sự cảm thông hoàn toàn giữa người đi bộ và kẻ ngồi trên xe hơi bóng lộn, chỉ một làn khói xe tạt nhẹ qua người đi bộ cũng đủ làm cho họ cảm thức sâu xa về thân phận của mình . Làn khói bay đi và tỏa mất trong không gian , mất trong thiên hạ , nhưng còn đọng lại gì ở người đi bộ ? mấy ai mà biết được ! Sự cảm thông nào cũng có một giới hạn nhất định của nó, nhưng điều tế nhị, nhạy cảm đối với kẻ bần cùng thì lại đòi hỏi sự uyển chuyển - uyển chuyển từ tấm lòng. Cái kiểu cách đi ngang qua đường tỏ vài cử chỉ ban phát vụng về chỉ còn đào sâu thêm sự cách ngăn mà thôi. Hãy cảm thông nhau bằng những nỗ lực chia sẻ thực sự cuộc đời của nhau. Hãy cùng nhau sóng bước để cùng thấy con đường phía trước còn bao xa ? Chông gai, hầm hố nào cùng nhau sẽ phải vượt qua ? Có thế mới gọi là " một nửa của nhau". Bởi, chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhường nào, và chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu, về đâu. (Xuân Quỳnh) Giá trị tinh thần đích thực là ở chỗ nầy.

Người ơi ! nếu con sóng định mệnh nào xô giạt Người đến với tôi, thì xin Người đừng ngọt ngào hứa hẹn một điều gì , tôi quá sợ những lời hứa hẹn đầu môi lắm rồi , những lời hứa hẹn suýt đẩy tôi xuống vực thẳm. Chỉ xin Người cùng tôi góp nhặt lại những mảnh vỡ đời tôi ,đem về che chắn lại cái "cõi tan hoang" của tôi, để may ra tôi còn nơi trú ngụ trong những ngày dông bão đầy trời sắp tới. Xin Người chút lửa khi tắt đèn, bởi "cõi tan hoang" của tôi đâu còn vách che chắn khi trời đêm trở gió. Xin Người hãy đến với tôi bằng trái tim yêu thương nhân hậu, bằng nghĩa cử sớt chia - sự sớt chia bằng hạt gạo cắn đôi. Xin đừng bố thí cho tôi một góc nhỏ khối vàng mà Người đang có !
Hỡi người tình không chân dung ! tôi chưa biết Người là ai ? Có thể Người là một Thiên Thần, chưa vướng bận đường tình duyên đang đợi chờ tôi từ kiếp trước. Cũng có thể Người là một góa phụ đang trên đường xui rủi, gãy gánh phu thê. Hay Người là một trang nhan sắc chẳng may đã lầm đường pháo nổ, bạc phận hồng nhan ?
Mà cho dẫu Người là ai , là ai chăng nữa , thì tôi cũng vẫn dang rộng đôi tay hân hoan đón tiếp Người về bằng trái tim yêu thương đời đời...kiếp kiếp...đến đá nát vàng phai...
Người ơi ! Người có nghe lời tôi nói không ? Sao người mãi lặng thinh ? Một tia ráng chiều cũng có thể thắp sáng lại hoàng hôn đó Người ! Hay chăng Người mót máy mãi mà không tìm đâu ra được chút hương thừa của Bá Nha - Tử Kỳ, của Thúy Kiều - Từ Hải để làm hành trang đi đến với tôi ?
Nếu quả thế thì tội nghiệp tôi biết mấy hỡi Người ! ! !

Tuyền Linh
  2005

*****************************************************************

Từ khi anh bước vào thế giới Tìm Bạn Bốn Phương, anh gặp được vài cuộc tình, nhưng cuộc tình nào cũng chỉ là mộng ảo…nổi trôi…Anh gần như tuyệt vọng.


         
Sấp, Ngửa ?

Khi bàn tay chạm đến một bàn tay
Mới chợt thấy lòng mình bốn bề hoang vắng
Những ân cần dần trở nên lạ lẫm
Và tin yêu vỡ vụn cuối mùa trăng

Ký ức lại dày thêm tủi, hận, hờn, ghen
Và hạnh phúc cũng chập chờn ngoài tầm với
Em đã đến từ một nơi nào xa lắm
Mà duyên đời ngỡ nặng nghĩa tao khang
Thế tại sao tơ phím lạc cung đàn
Tình dần chết theo giấc mơ chìm nổi

Ta vẫn là ta qua mấy mùa giông bão
Ao ước một lần…để lặn ngụp cả đời…
Những ước mơ nào có quá xa xôi
Vẫn giản đơn như mặt trời buổi sáng
Như cây cỏ chờ bình minh hé rạng
Tiếp chút ánh hồng dẫn dắt nụ mầm xanh
Ta nhìn cuộc đời Yến Yến…Oanh Oanh…
Thèm ứa lệ đôi bờ vai phu phụ

Ai sẽ vuốt mắt ta khi ta nằm xuống ?
Giọt lệ nào đúng nghĩa lệ phu thê ?
Hỡi những ai từng má áp môi kề !
Sao bỏ mặc ta trong mù sương huyễn ảo ?
Chẳng lẽ đây là cuộc chơi sấp ngửa ?

Tuyền Linh

*********************

Càng ngày anh càng cảm nhận như mình đang đi vào thế giới mịt mùng. Anh thở dài chán ngán.


Tôi đi vào chốn mịt mùng

Tôi qua trăm ngọn tình sầu
Một tôi mờ mịt giữa ngàn sắc hương
Hỏi em, em ở phương Đông
Có trông thấy bóng tình nhân tôi về ?
Hỏi em, em ở phương Tây
Có nom thấy bóng nhân tình tôi qua?

Sao em lại ngẩn ngơ ra
Cho tôi là kẻ cợt hoa đưa tình ?
Không không ! tôi chỉ một mình
Nổi trôi theo một cuộc tình thế gian
Tôi tìm hạt bụi trên không
Giọt sương trên cỏ, tơ hồng trên mây
Tôi đi nhiều tháng năm dài
Theo sông nước chảy, theo bè mây trôi
Đường trần dù quá xa xôi
Bước đời mải miết nổi trôi không sờn
Tôi đi tìm cái vững bền
Nào hay lạc chốn khói sương mịt mùng

Ra đi gần hết đời người
Vẫn chưa tìm được nụ cười nhân gian
Trôi theo tuế nguyệt đoạn tràng
Sương giăng tuyết phủ, ôi làn phù vân !
Bước về sao quá bâng khuâng
Từng hơi thở hụt theo lần tà dương
Con đường phía trước mù sương
Bàn chân lạc lối nghe từng âm ba
Sóng tình càng vỗ càng xa
Đưa lời nhân ngãi trôi qua cuộc đời
Chừ đây cuối đất cùng trời
Nhìn tà dương khuất sau đồi mà đau

Tuyền Linh
02.5.2012

****************************************


Cuối cùng, hình như ông Trời cũng cảm thương nỗi cô đơn trống vắng của anh, đã cho anh gặp được chị Lưu Thị Tòng – giáo viên dạy môn Vật Lý  tạiTrường Phổ Thông Trung Học Võ Văn Kiệt, Thị Trấn Vũng Liêm, Huyện Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long. Mới đầu, anh rất đắn đo suy nghĩ, cũng dễ hiểu thôi, anh đang mang cảm giác chim bị ná, thấy cành cây nào cũng sợ.
Hơn nữa chị Tòng trẻ hơn anh nhiều, độ tuổi giữa hai người hơi bị so le. Sự đắn đo của anh biểu hiện rõ nét qua bài thơ:

Rước Bóng Hoàng Hôn


Em 50 tuổi, mộng vẫn còn
Rước chi một bóng hoàng hôn vào mình
Dường như trong mỗi trái tim
Không ai lý giải con tim rạch ròi ?

*****

Ta đà rợp bóng hoàng hôn
Làm sao đần đỡ cho tròn phận nhau
Làm sao xóa được niềm đau
Làm sao qua trọn nhịp cầu chênh vênh
Thương em liễu yếu tơ mềm
Tấm thân bèo giạt thác ghềnh sóng chao
Em nằm lạc lối chiêm bao ?
Làm sao có một đời sau để về
Hỡi em, em tỉnh hay mê !
Bước chi vào chốn tứ bề hoàng hôn ?

Con đường mộng ước trăm năm
Thu vàng trải lụa, trăng rằm thảnh thơi
Tháng năm vui với cuộc đời
Thì em giữ được nụ cười hồn nhiên

Yêu ta chỉ lụy chỉ phiền
Bóng chiều dần tắt bên miền tịch dương
Rồi ra trăm nhớ ngàn thương
Làm sao em sống trên dương thế nầy ?

Tuyền Linh
20.7.2012

Người trong cuộc mượn ý của nhà Tâm lý học Steve Jobs để trả lời:

Thời gian của các bạn có hạn, vì vậy đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của ai khác,
Đừng để những ồn ào từ ý kiến của những người khác dìm mất tiếng nói trong chính
Bạn. Và điều quan trọng nhất, hãy can đảm đi theo trái tim và trực giác của bạn..
Chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành như thế nào. Mọi thứ khác đều là thứ yếu.

****************************


Anh nhận được câu trả lời của chị Lưu Thị Tòng qua tư tưởng Steve Jobs, anh mới yên tâm tiến thêm một bước nữa trên bước đường tình ái lứa đôi. Và…anh tiến hành ngay Lễ hỏi vào ngày 22.7.2012. Lễ cưới được tổ chức vào ngày 16.12.2012
Xin chúc mừng Anh, Chị bền duyên hạnh phúc đến răng long đầu bạc . / .


Đà Nẵng , ngày 03 tháng 8 năm 2014
Trương Văn Thảo
( Nhà Giaó )